VN Business Forums - All within your reach

Cafe   08/12/2017, 09:36 AM   Employment and Skills   Email   Facebook   Google+   Twitter

Nhiều người thường tự hào vì mình có thể một lúc quán xuyến trăm công nghìn việc. Họ cho rằng mình có thể tập trung cao độ vào nhiều thứ. Thế nhưng… có lẽ họ đã hiểu nhầm về sự tập trung…

Bạn đang chạy cùng lúc bao nhiêu dự án?

Tôi hỏi bạn câu này bởi vì một trong những cách nhanh nhất để tăng hiệu quả chính là tập trung tuyệt đối vào càng ít dự án càng tốt.

Tại sao?

Khi bạn là một chủ doanh nghiệp nhỏ hay là một nhà tư vấn, bạn có rất ít nguồn lực. Dàn trải nguồn lực quá mỏng cho quá nhiều dự án và cơ hội sẽ khiến sự hiệu quả của bạn bị pha loãng ra. Cuối cùng chẳng dự án nào thành cả.

Hãy chọn chỉ một ý tưởng kinh doanh để tập trung vào ở mỗi thời điểm, và dứt khoát từ chối hàng trăm ý tưởng khác đang vây quanh bạn. Bạn phải dồn hết cả tâm trí để phát triển chỉ ý tưởng đã chọn mà thôi. Như thế bạn sẽ không bị quáng khi phải tập trung vào quá nhiều thứ.

Steve Jobs đã nói về sự tập trung ở Hội nghị Nhà phát triển Phần mềm Toàn cầu của Apple năm 1997:

Người ta thường nghĩ tập trung nghĩa là chấp nhận làm những thứ bạn phải tập trung làm. Nhưng hoàn toàn không phải vậy. Tập trung có nghĩa là phải biết từ chối hàng ngàn ý tưởng hay. Bạn phải chọn lựa kĩ càng. Tôi thực sự rất tự hào về những thứ chúng tôi đã từ chối không làm, cũng như những thứ mà chúng tôi đã làm được vậy. Sáng tạo nghĩa là biết nói không với cả ngàn thứ khác.

Tóm lại: Phải thực sự rõ ràng về việc tập trung. Đừng dàn mỏng nguồn lực của bạn.

Lời bình: Nói không là rất khó. Phải, từ chối hàng tá ý tưởng hay bay lởn vởn quanh mình không phải là chuyện dễ. Nếu được thực hiện tất cả, rõ ràng là hay nhất.

Thế nhưng, sống là phải đánh đổi. Luyện viết để thành nhà văn nổi tiếng, hay luyện võ để thành võ sư, đều cần sự lựa chọn. Dĩ nhiên, sẽ có những người có cách sắp xếp tốt và làm được nhiều hơn một việc. Thế nhưng, ai cũng có giới hạn. Sự tham lam muốn có hết tất cả sẽ trả về cho ta con số không tròn trĩnh.

Hãy dũng cảm lựa chọn. Lựa chọn để từ chối. Lựa chọn để tập trung.

Và để thành công.

http://jimsmarketingblog.com/2013/06/03/...-of-focus/


Cafe   08/12/2017, 09:32 AM   Employment and Skills   Email   Facebook   Google+   Twitter

Giá có ai đó quyết định giùm mình thì mọi việc dễ dàng hơn biết chừng nào. Dù quyết định đó có phản bội ước mơ của bạn, hay đơn giản làm trì hoãn những tiến trình nhỏ trong cuộc đời bạn, thì điều này ít ra cũng dễ dàng hơn là phải xác định ai mới là người chịu trách nhiệm cho mỗi kết quả của sự việc. Dù gì thì bạn cũng sẽ được yên ổn. Ít nhất là vậy.

***

Mỗi buổi sáng, bạn bắt đầu ngày làm việc bằng cách check mail. Trước mặt bạn là một đống email, cũ và mới, mỗi thư đều đang cố gắng thu hút sự chú ý của bạn. Bạn lại bắt đầu mở một số trang mạng xã hội khác, lại một tá tin nhắn đang chờ đón. Bạn nhanh chóng lướt qua một lượt, định hình trong đầu bức tranh những công việc sẽ phải thực hiện trong ngày, ngay bây giờ.

Có bao giờ bạn tự hỏi, mình phải bắt đầu từ đâu?

Bạn bắt đầu giải quyết công việc thứ nhất từ một mail nào đó bạn cho là quan trọng, chẳng lâu sau đó, dường như có điều gì thôi thúc bạn, cố nghĩ xem, liệu có công việc nào khác quan trọng hơn, lẽ ra bạn nên làm trước. Vấn đề này, tự nó lặp đi lặp lại – cứ mỗi lần bạn ngồi xuống bắt tay vào một việc nào đó, hàng tá những việc khác bắt đầu được hình dung trong suy nghĩ (và những việc quan trọng tiềm tàng khác cũng bắt đầu xuất hiện trong số đó), dường như chúng thu hút sự quan tâm của bạn khỏi công việc hiện tại.

Vậy có bao giờ bạn chắc là mình đã chọn đúng việc để làm?

Có bao giờ nỗi lo âu đó tan biến?

Tôi đã phải đối mặt với vấn đề này hàng mấy năm trời – tôi ngồi xuống, bắt tay vào viết (như đang viết post này chẳng hạn), và cảm giác này lại ập đến, cảm giác dai dẳng đến từ một nơi hẻo lánh nào đó trong tâm trí, lặp đi lặp lại, yêu cầu tôi check tiếp một mail khác, hay check tài khoản ngân hàng, hay lịch làm việc, và các thể loại mạng xã hội khác. Cảm giác này chẳng dễ chịu chút nào.

Nhưng rồi, tôi cũng vẫn xử lí xong những việc quan trọng. Tôi làm được điều này là nhờ vào việc đề ra những bước nhỏ để thực hiện, nhằm yên vị những động cơ gây ra sự lo âu, khiến chúng nằm trong tầm kiểm soát của mình.

Tôi sẽ đề cập đến các biện pháp này ở phần sau. Trước tiên, hãy bắt đầu bằng việc tìm hiểu nguồn gốc của sự lo âu đã.

Nguồn gốc của sự âu lo

Tại sao nỗi lo âu này lại ập đến trước tiên, ngay khi chúng ta bắt tay vào công việc mình lựa chọn? Vì sao chúng ta không thể tự tin rằng đây chính xác là điều mình nên làm ngay lúc này? Như thế chẳng phải tốt hơn sao?

Hầu hết chúng ta, khi còn là trẻ con, đều có ai đó bảo phải làm gì. Khi được giao việc nhà, hoặc bài tập, thì chúng ta biết đó là những thứ nên làm. Dĩ nhiên, không phải lúc nào chúng ta cũng “ưng”, nhưng ai cũng hoàn toàn tin rằng mình “nên” làm những việc đó, vì người lớn bảo thế.

Chúng ta lớn lên, mọi thứ dần trở nên kém rõ ràng hơn. Chúng ta trở thành ông chủ của chính mình – dù trên lý thuyết, chúng ta đã có một ông chủ ở sở làm, nhưng thực tế, chúng ta hoàn toàn đủ năng lực lựa chọn giữa một mớ nhiệm vụ, dự án, và những phương tiện truyền thông (chọn các đầu báo chúng ta lên kế hoạch đi tin bài chẳng hạn – ND). Đó là chưa kể những việc vặt hằng ngày như giặt giũ, nấu nướng, đưa đón con,… Chúng ta ra quyết định suốt cả ngày mà không đợi ai bảo rằng lựa chọn đó là đúng hay sai.

Chúng ta thấy những người xung quanh làm việc rất năng suất, và tưởng tượng, chắc hẳn họ phải vững lập trường và dứt khoát trong việc ra quyết định, luôn chắc là họ đang làm đúng nhiệm vụ cần làm.

Suy đoán đó hoàn toàn sai. Không ai có thể chắc chắn về lựa chọn của mình cả, không ai có thể được giải thoát khỏi nỗi lo âu này.

Nỗi lo âu bắt nguồn từ việc chúng ta luôn muốn mọi thứ thật hoàn hảo. Nếu bạn không thuộc tuýp người cầu toàn, ít nhất bạn cũng không muốn làm hỏng việc hiện tại của mình. Lý tưởng là thế này: Không làm hỏng dự án, không làm hỏng công việc, hay tất cả những thứ li ti khác trong cuộc sống. Không ai muốn làm hỏng đời mình cả.

Mong muốn của chúng ta đơn giản là: không-làm-hỏng-việc, hoặc làm-hoàn-hảo, chúng ta luôn e sợ một trong hai điều đó sẽ không xảy ra. Động lực này hiển hiện trong từng khoảnh khắc, trong từng việc chúng ta làm. Nỗi âu lo này không rõ ràng và ít khi được chú ý. Chúng tồn tại không chỉ tồn tại như những thứ vớ vẩn bên lề, mà còn dưới dạng những âu lo dai dẳng cứ hối thúc chúng ta “hãy làm việc khác đi”.

Chúng ta có thể đánh bại nỗi lo đó bằng cách nhận biết nó, chờ đợi, và đối mặt một cách kiên nhẫn.

Những bước đánh bại lo âu:

Nhận biết nỗi âu lo: Chú ý vào nỗi lo âu mỗi khi bạn bắt tay vào làm một việc nào đó, hoặc khi bạn đang cân đo đâu là việc cần làm. Luôn ghi nhớ là nỗi lo âu luôn ẩn đâu đây, ở những chỗ mà tâm trí bạn không thể nhìn thấy. Đừng sợ hãi, đừng ghét bỏ nó, cũng đừng lo lắng về nó. Chỉ cần chú ý đến sự tồn tại của nó là được.
Xem nỗi lo âu như một người bạn: Hãy nhớ là nó luôn tồn tại, luôn đồng hành cùng bạn. Nó sẽ đi cùng bạn đến cuối đời, chừng nào tim bạn còn đập, và bạn còn tồn tại. Nhưng bạn đừng sợ hãi, cũng đừng cố tiêu diệt nó. Thay vào đó, hãy ôm nỗi âu lo của mình vào lòng. Và chấp nhận nó đi.
Luôn chào đón nỗi lo âu khi làm việc quan trọng: Chọn một việc để làm. Bất cứ việc gì, miễn là bạn cảm thấy nó quan trọng đối với cuộc sống và công việc của bạn, miễn là bạn thấy nó có ích cho bản thân và người khác. Bạn có thể có một dãy việc, vì thế chỉ cần chọn nhanh một việc theo bản năng. Đừng lo, nó không cần phải là một “nhiệm vụ hoàn hảo”. Thay vào đó, hãy chú ý vào nỗi lo âu đang đeo bám. Ổn thôi. Hãy quàng tay qua vai nó, đi cùng nó trên chặng đường dang dở, và tự thấy hạnh phúc với tình bạn mới này.
Đặt mục tiêu kiên định với công việc hiện tại: Trước khi thực sự bắt đầu công việc, hãy thỏa hiệp với người bạn mới này. Bạn sẽ kiên định với công việc hiện tại, ít nhất trong năm phút, không xoay chuyển, hay xuôi theo sự thúc bách phải làm một việc khác nào hết. Trong năm phút “rực rỡ” này, bạn chắc một điều: bạn sẽ làm nhiệm vụ này, dù cho nó có là một “nhiệm vụ hoàn hảo” hay không. Bởi vì, thực tế thì không có “nhiệm vụ” nào “hoàn hảo” cả. Hãy cứ làm việc đang làm.
Hãy cứ làm việc đang làm: Ý này đã được nhắc đến ở bước thứ tư. Khi nỗi lo âu ùa đến – chú ý đến nó, mỉm cười, và ôm nó như bạn đang ôm thằng bạn thân tưng tửng của mình, và rồi,… vẫn cứ làm việc đang làm. Bạn sẽ ổn thôi. Thực sự cảm giác này rất tuyệt, giống như niềm tự hào và thỏa mãn đã chiến thắng bản thân vậy.
Cuối cùng là, sau khi thực hiện những bước này, nhiệm vụ đầu tiên sẽ hoàn thành. Bạn mỉm cười, vì bạn đã đi một chặng khá dài, dù chặng sắp tới có thể dài hơn, nhưng sự thật là bạn đang ở điểm này. Bạn đã đến được nơi cần đến, và bạn nhận ra, nó thật đáng yêu, đáng để bạn dành chút thời gian để nhìn thấy và làm bạn với chính những lo âu của mình.

***

Nhiều khi, việc có quá nhiều quyết định sai lầm liên tiếp đã nuôi lớn nỗi lo âu của bạn, khiến bạn sợ hãi mỗi khi phải đối mặt với nó. Nhưng có gì phải sợ, vì nó là của bạn, việc nhìn nó đen hay trắng là tùy vào đôi mắt của bạn, nên hãy mặc kệ nó, như cách bạn để ly nước táo trên bàn và chờ đợi phần xác đục của nó lắng xuống, khi đó, bạn có thể nhìn xuyên qua lớp trong suốt của nó, và tận hưởng những gì tinh khiết nhất.

http://zenhabits.net/the-worry/


Cafe   08/12/2017, 09:29 AM   Employment and Skills   Email   Facebook   Google+   Twitter

Ở một trường quốc tế tại quốc gia nọ, có hai cậu bé chơi rất thân với nhau, một cậu người Việt Nam và một cậu người Nhật.

Hai cậu sáng nào cũng cùng nhau đi đến trường và hai đều được mẹ cho 1$ ăn sáng mỗi ngày. Cậu bé Việt Nam ngày nào cũng ăn hết 95 cents, và còn thừa 5 cents, cậu ta cho bạn mình rồi lấy thế mà hả hê “nước mình nghèo nhưng mình vẫn có tiền cho nó, còn nước nó giàu mà có mỗi 5 cents cũng lấy.” Cậu bé đem chuyện này về kể với bố mẹ, và hai người chả hề bận tâm mấy về vấn đề này.

Bẵng đi một năm sau, người ta thấy thằng bé Việt Nam vẫn đi bộ đến trường, còn thằng bé người Nhật đã đi học bằng xe đạp. Và cũng ít ai ngờ rằng, thằng bé Nhật lấy tiền mua xe đạp từ đống xu 5 cents tích góp của thằng bé Việt Nam. Đúng là, đã giàu thì càng giàu tợn.

Tư duy xuề xòa trong quản lý tài sản cá nhân là một trong những nguyên nhân lớn khiến cho nền kinh tế của chúng ta chậm phát triển. Và sự xuề xòa này hiện ra càng rõ ở những người có thu nhập thấp. Tại nhiều công ty, trong khi giám đốc chủ doanh nghiệp tính toán chi li từng xu một thì cậu nhân viên quèn lại sẵn sàng bỏ qua 4.000 tiền vé xe vì lười lấy cuống vé. Chủ doanh nghiệp 1 tháng lợi nhuận đến cả tỷ đồng còn nhân viên quèn thì thu nhập chưa đến 5 triệu. Đúng là, đã giàu thì càng giàu tợn.

Rõ ràng, nếu không biết trân trọng và tiết kiệm những giá trị nhỏ nhất thì cũng không bao giờ có được những giá trị lớn hơn cả.

Ecoblader


Cafe   08/12/2017, 09:28 AM   Employment and Skills   Email   Facebook   Google+   Twitter

Những tay ứng viên tuyển dụng, nhất là ở các công ty lớn, thường thuộc nằm lòng cách trả lời các câu hỏi quy mô lớn, kiểu như điểm mạnh, điểm yếu, hay dịch chuyển núi Phú Sĩ như thế nào. Tuy nhiên, dù có thể thuộc nằm lòng những câu hỏi sáng tạo, nhưng đôi khi, thứ mà tuyển dụng viên cần tìm đơn giản chỉ là đam mê.

Một trong những câu tôi rất thích hỏi khi phỏng vấn người khác là “Sở thích của bạn là gì?”. Tôi thường chen những câu hỏi thế này vào giữa những câu hỏi về công nghệ hay công việc. Thường thì mọi người hay khựng lại vì bất ngờ. Câu hỏi đó không những làm cho người được phỏng vấn cảm thấy bối rối, mà còn làm cho người cùng tôi phỏng vấn bất ngờ, sự rối rắm thể hiện ngay trên khuôn mặt họ.

Có nhiều cách phản ứng khác nhau cho câu hỏi này. Vài người thì có vẻ lóng nóng, không biết nên trả lời thế nào. Trong bí kíp những câu phỏng vấn thường gặp của họ không có câu này. Một số thì cứ nhìn vô hồn và huyên thuyên về nào là âm nhạc, khiêu vũ, hay bóng đá… Nhưng cũng có nhóm người thứ ba, sau khi chững lại vì bất ngờ, họ lại cảm thấy vô cùng hứng thú!

Mắt họ ánh lên. Và rồi họ bắt đầu nói về sở thích của mình.

Câu hỏi tiếp theo liên quan tới câu hỏi trước đó. Nếu ai đó nói sở thích của họ là đọc sách, tôi sẽ hỏi anh ấy về quyển sách cuối cùng anh vừa đọc xong và lí do anh ấy thích quyển đó. Hoặc nếu sở thích của họ là âm nhạc, tôi sẽ hỏi chủ đề âm nhạc. Câu kế tiếp của tôi sẽ là “Nếu anh được tự do chọn lựa cho mình bất kì vị trí nào trong công ty chúng tôi, thì anh sẽ chọn vị trí nào và tại sao?”.

Sau ba câu hỏi đó, tôi tiếp tục vào phần còn lại của cuộc phỏng vấn. Thật lòng mà nói, ngay cả trước khi vòng phỏng vấn cuối xong xuôi, thì tôi đã biết chắc tôi có tuyển ứng viên ấy hay không rồi. Tôi thường được mọi người hỏi nhiều lần tại sao tôi lại xem trọng những câu hỏi đó đến vậy. Ừ thì, tôi tìm một thứ ở ứng viên. Niềm đam mê.

Đam mê sẽ giúp bạn tiếp tục tiến bước: Việc có ít nhất một thứ khiến ta thích thú theo đuổi trong cuộc sống là điều vô cùng quan trọng đối với bất kì ai. Khi trong mắt một người ánh lên trong lúc kể về những bức ảnh họ mới chụp, tôi biết rằng có lửa đam mê trong tim họ. Nếu ngọn lửa đó có thể bùng cháy trong công việc, thì ứng viên ấy sẽ rất phù hợp cho công ty tôi.
Đam mê đến từ bên trong: Khi tôi hỏi câu hỏi thứ ba về vị trí mà anh ấy chọn và tại sao ấy lại chọn nó, tôi hiểu được thứ tạo ra đam mê công việc ở ứng viên. Đó có thể là đam mê lãnh đạo, có thể là đam mê giải quyết vấn đề kĩ thuật, đam mê giúp đỡ hay hướng dẫn nhau, tất cả sẽ được thể hiện rõ ràng trong cách họ trả lời. Tôi sẽ biết thứ gì sẽ thúc đẩy họ làm việc hiệu quả. Tôi thường bỏ rất nhiều thời gian để nói về khía cạnh này.
Đam mê mang lại sự đổi mới: Nếu bạn thích thú thứ gì đó, bạn sẽ tìm nhiều cách khác nhau để cải tiến chúng. Cho đến khi vấn đề được giải quyết, ngọn lửa đam mê bên trong bạn sẽ thúc đẩy bạn đi về con đường mang tên thành công. Tôi đã được chứng kiến những nhiệm vụ bất khả thi được xử lí gọn ghẽ bởi những con người giàu đam mê. Họ là người sẽ tiếp tục trong khi mọi người đã từ bỏ.
Công việc là niềm vui: Mặc dù đó chỉ là lý tưởng, nhưng khi một ai đó đủ may mắn để làm việc mà họ thích, thì lúc đó, công việc sẽ chẳng còn là công việc nữa. Những giờ làm việc liên tục sẽ không còn căng thẳng. Sự thỏa mãn khi thiết kế xong một trang web đẹp hay xử lí những vấn đề tồn đọng sẽ khiến đời cực kì tươi đẹp. Nếu bạn yêu những gì bạn làm, bạn sẽ chẳng bao giờ phải làm việc cả.
Steve Jobs, Warren Buffet , Marc Zuckerberg cũng đã nói về việc tìm ra đam mê trong những thứ bạn làm. Họ đã nói: “Đừng bao giờ đánh giá thấp sức mạnh của sự đam mê!”.

Đối với các tổ chức thì “thà có một người với đam mê còn hơn có bốn mươi người chỉ có sự quan tâm đơn thuần”.

Bạn nghĩ gì? Cách tôi phỏng vấn có gây nên sự tranh cãi? Hãy cho ý kiến nhé!

http://leadership-mantra.blogspot.in/201...tions.html


Cafe   08/12/2017, 09:27 AM   Employment and Skills   Email   Facebook   Google+   Twitter

Tốt nghiệp rồi thì nên đầu quân cho doanh nghiệp lớn, hay trở thành thành viên một doanh nghiệp nhỏ? Dưới đây là trải nghiệm của một sinh viên mới ra trường đang làm việc trong một công ty xuất nhập khẩu loại nhỏ.

Ra trường xong đa số bạn bè đều làm việc ở các công ty lớn, các tập đoàn đa quốc gia tên tuổi lừng lẫy. Thế nhưng tôi lại nhận lời làm việc cho một công ty nhỏ, bất chấp mọi lời khuyên răn của bạn bè và người thân (cơ bản vì tôi sợ thất nghiệp). Tuy nhiên sau khi làm một thời gian, tôi lại tìm thấy nhiều ưu điểm mà rất khó có thể tìm thấy ở bất kỳ một công ty lớn nào. Tuổi trẻ thì nên trải nghiệm, tại sao chúng ta không thử làm việc trong những môi trường đó dù chỉ trong một thời gian ngắn? Biết đâu một ngày nào đó, chính bản thân ta lại mở một doanh nghiệp nho nhỏ, các kinh nghiệm từ quá khứ sẽ có lợi ích không hề nhỏ tí nào. Dưới đây là một số ưu, nhược điểm:

1. Công ty nhỏ nhưng việc không hề nhỏ: Tôi có cơ hội được làm ở tất cả các công đoạn, từ design, sales, marketing, QC cho đến xuất nhập khẩu, thông quan hàng hóa v.v. Tất tần tật mọi thứ được dạy ở trên giảng đường tôi có thể được tự do áp dụng, khác hẳn so với công việc chuyên môn hóa cao ở các công ty lớn. Tuy nhiên, thỉnh thoảng bị sai vặt làm các việc lung tung là điều không thể tránh khỏi.

2. Cơ hội thăng tiến: Không cần phải gắn bó quá lâu như các công ty lớn, tôi được giao ngay một nhiệm vụ có thể nói là khá chủ chốt (Phó phòng Xuất nhập khẩu, trong phòng có 1 trưởng phòng và 2 phó phòng). Tôi thèm học hỏi đến điên cuồng và được người ta chỉ cho mọi thứ. Nhiều khi việc ngập cả đầu, ra cảng làm đến 10h tối mới về tới nhà.

3. Ý tưởng của tôi dễ dàng được chấp nhận do vị chủ doanh nghiệp rất cởi mở. Nhưng doanh nghiệp nhỏ thì số lượng ý tưởng cũng ít, do đó nhiều khi ý tưởng dở tệ mà vẫn được chấp nhận.

4. Mức lương: Doanh nghiệp nhỏ lại có mức lương rất khá đối với sinh viên mới ra trường do công việc đòi hỏi phải làm nhiều thứ. Tuy nhiên không thể so sánh với các vị trí tốt ở các tập đoàn lớn (ví dụ như quản trị viên tập sự chẳng hạn).

Lời bình: Cá nhân tôi thấy rằng, đối với sinh viên mới ra trường, quan trọng nhất là lượng kinh nghiệm tích lũy được trong công việc. Mỗi ngày phải là một bài học hoàn toàn mới, đến khi nào không học được nữa, ta hãy làm một cái gì đó có ích cho doanh nghiệp để cho tình nghĩa vẹn toàn rồi đi tìm chốn học hỏi mới.

Nhưng… nếu làm cho doanh nghiệp nhỏ, rốt cục ta có trở nên nhỏ đi dần dần hay không???

Có lẽ mọi thứ đều tùy thuộc vào bản thân mỗi người.

Ecoblader


Cafe   04/12/2017, 10:31 PM   Employment and Skills   Email   Facebook   Google+   Twitter

Bài viết này có vẻ rất thích hợp với các tân cử nhân và các cử nhân-to-be của các trường Đại học trong mùa tốt nghiệp “đầy tâm trạng” này. Thực ra thì mùa tốt nghiệp nào mà chẳng “tâm trạng”, khi mà mỗi con người, cầm trên tay tấm bằng tượng trưng, giở ra chỉ là một tờ giấy trắng.

Để vẽ được một bức tranh đẹp trên nền giấy trắng chưa phải là khó, vẽ trên một chiếc bàn rung lắc dữ dội mới thực sự là điều đáng quan tâm.

Vậy nên, chỉ còn cách tập trung vào bài tập của mình thôi, biết sao giờ.

***

Một trong những lý do lớn nhất khiến chúng ta không thỏa mãn với bản thân cũng như cuộc sống của chính mình bắt nguồn từ việc so sánh với những gì người khác đang sở hữu.

Thử hình dung, bạn thấy những bức ảnh trên Facebook của bạn bè rồi tự cho rằng cuộc sống của mình chưa đủ thú vị.

Bạn lại thấy một người khác vừa có một công việc tuyệt vời rồi tự cho rằng có lẽ chẳng khi nào mình đạt được điều đó.

Bạn vô tình trông thấy ai đó sở hữu 1 thân hình nóng bỏng, rồi bạn thấy khó chịu về bản thân. Chưa hẳn là ghen tị, bạn chỉ không còn thấy yêu mình như trước thôi.

Bạn thấy anh chàng thật trẻ vừa lập 1 công ty thật khủng, bạn nghĩ, mình đã làm chưa đủ, chưa tới, hình như vậy.

Bạn đọc. Đọc rất nhiều về những con người đã chu du khắp thế gian, học hàng chục ngôn ngữ, thăm thú hàng trăm khu nghỉ dưỡng và nhà hàng tuyệt mỹ; rồi tự hỏi, sao không phải là mình, mình giữa cảnh vật đó, làm được những điều đó cơ chứ.

Dĩ nhiên, sao có thể là bạn, trừ khi bạn không nhận ra rằng mình đang thực hiện 1 phép so sánh phi thực giữa thực tại và lý tưởng, giữa sở hữu của mình và sở hữu của một cá thể khác. Cứ như bạn đang cố trả lời câu hỏi ngớ ngẩn: “Bạn có thể sống bao nhiêu cuộc sống” (“How many lives can you live?”- Sarah Kay).

Thực vậy, bạn không thể sống nhiều hơn 1 cuộc sống, chẳng cần phải suy nghĩ nhiều. Làm sao có thể so sánh đâu là thứ thơm hơn, giữa quả cam và bãi biển, khi mà chúng không phải là những thứ cùng tính chất?

Một ví dụ nhỏ: Tôi đang chạy bộ trong công viên thì thấy 1 gã chạy vượt mặt mình. Rõ ràng là anh ta đã chạy nhanh hơn tôi, anh ta có khả năng hơn tôi! Thật đáng buồn, sự thật này khiến tôi cảm thấy thật nặng nề mỗi khi nghĩ đến việc chạy bộ của mình.

Làm sao tôi có thể so sánh bản thân với anh chàng chạy nhanh hơn đó, khi mà tôi không có trong tay tất cả các thông tin liên quan. Tôi không thể biết được:

Anh ta đã chạy được bao nhiêu cây rồi? (Có thể tôi đã chạy được 19 cây số trong khi anh ta chỉ vừa chạy 3 cây mà thôi)
Anh ta đang ở giai đoạn nào trong kế hoạch tập luyện của mình? (Có thể tôi chỉ mới bắt đầu, còn anh ta đang ở tuần thứ 20 của quá trình rèn luyện)
Anh ta đang ở chặng nào của buổi tập? (Có thể tôi vẫn còn khởi động, trong khi anh ta đang tập luyện ở phần nặng nhất của buổi tập)
Anh ta đã tập chạy được bao nhiêu năm rồi? (Có thể tôi chỉ mới vừa bắt đầu thôi, trong khi anh ta đã luyện tập được 15 năm rồi)
Thể trạng của anh ta? (Có thể tôi vừa mới bị chấn thương mắt cá chân, anh ta thì không)
Anh ta tập luyện vì mục đích gì? (Nhiều khi anh ta đang tập cho 1 buổi thi chạy cự li trung bình, hay đua xe đạp đường dài, còn tôi thì lại đang tập luyện cho cuộc thi chạy 80km)
Anh ta có bận bịu gì khác ngoài việc chạy bộ không? (Có thể anh ta không có gì để làm, trong khi tôi phải làm việc cật lực, tôi phải đi giao thiệp, tôi phải dọn sang nhà khác, và ngủ không đủ giấc)
Điều gì đã tạo động lực cho họ? (Có thể tôi chỉ ưa thích sự bình yên cảm nhận trong mỗi bước chạy, trong khi anh ta muốn đánh bại bất kỳ ai chạy chung đường)
Bỏ qua tất cả những nhân tố ảnh hưởng có thể, tại sao tôi phải so sánh tốc độ chạy của mình với tốc độ chạy của một người khác? Chúng không liên quan nhau! Chúng tôi chỉ tình cờ chạy chung trên 1 con đường tại cùng 1 thời điểm, nhưng đó chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên, những thứ còn lại hoàn toàn khác biệt.

Ngay cả khi những thứ còn lại giống nhau (điều không tưởng), thì việc so sánh còn có ý nghĩa gì nữa?

Điều duy nhất tôi nên tập trung vào, trong vai trò 1 người chạy bộ, là chính tôi. Tận hưởng buổi chạy. Khám phá bản thân khi chạy. Tiếp tục chạy. Và trong khi làm điều đó, tôi sẽ trở nên tốt hơn, so với chính tôi trước đó.

Đó là lý do duy nhất khiến chúng ta nên tập trung vào cuộc sống – tận hưởng cuộc sống, khám phá bản thân, luôn bước tiếp và thôi so sánh. Bạn sẽ yêu cuộc hành trình dài này hơn.

***

Triết lý đề cập trong bài này thực ra không hề mới. Dù bạn theo tôn giáo nào, hay không theo tôn giáo nào, bạn có nhiều kinh nghiệm, hay chỉ là 1 fresh graduate đúng nghĩa, chắc hẳn không dưới một lần bạn đã từng được khuyên “sống không so sánh”, nói đơn giản vậy. Bạn hiểu, bạn nhớ, nhưng rõ ràng sẽ là nhớ và hiểu theo 1 cái đầu hoàn toàn khác tại mỗi thời điểm trọng đại của cuộc đời.

Tốt nghiệp chẳng hạn.

Bạn có quá nhiều đường để chọn, họ có quá nhiều đường để đi. Bạn đâu biết đường nào sẽ là đường bạn có thể đi tới cuối. Nhưng cứ chọn và đi thôi. Phải đi mà.

http://zenhabits.net/comparing/


Cafe   04/12/2017, 10:29 PM   Employment and Skills   Email   Facebook   Google+   Twitter

Những chiến lược đơn giản sau đây có thể giữ cho năng lượng của bạn luôn tràn đầy cả trong lúc làm việc lẫn trong cuộc sống đời thường.

1. Tạo ra điều kiện cho bộ não của bạn: Hãy huấn luyện bản thân làm quen với việc suy nghĩ tích cực và tránh xa những suy nghĩ tiêu cực.

2. Tạo ra điều kiện cho cơ thể: Rõ ràng là muốn hành động ta cũng cần tới những nguồn năng lượng sinh lý cơ bản. Do đó, hãy nạp năng lượng bằng cách lập ra một kế hoạch ăn uống và tập thể dục đúng đắn. Và hãy luôn tuân theo kế hoạch đó như thể đang thực hiện kế hoạch kinh doanh của bạn vậy.

3. Tránh xa những người tiêu cực: Bởi vì họ thường rút sạch nguồn năng lượng và thời gian của bạn. Đồng hành cùng những người như vậy chính là bạn đang hủy hoại những tham vọng và tương lai của bản thân. (Gần mực thì đen, gần đèn thì rạng).

4. Tìm kiếm những nguồn động viên: Hãy “làm rạng bạn bằng những ngọn đèn”. Nguồn năng lượng tích cực của người khác cũng sẽ lan tỏa sang bạn và để nắm lấy nguồn năng lượng đó, đơn giản là hãy học theo những chiến lược đã giúp họ thành công.

5. Đặt mục tiêu – nhưng hãy giữ lấy tính linh hoạt: Không nên có một kế hoạch nào được đúc khuôn chắc chắn như bê tông. Chính kế hoạch đó nó có nó còn quan trọng hơn cả việc đạt được mục tiêu [Nếu không thì kế hoạch bỗng nhiên trở nên quan trọng hơn cả việc đạt được mục tiêu mất rồi].

6. Hãy hành động với mục đích cao hơn: Bất cứ hoạt động hay hành động nào không phục vụ cho những mục tiêu cao nhất của bạn cũng là sự lãng phí nỗ lực đã bỏ ra. Bạn nên tránh xa điều này.

7. Chịu trách nhiệm cho kết quả của chính mình: Nếu bạn đổ lỗi (hay phó thác) mọi việc cho may mắn, số phận hay sự can thiệp của đấng tối cao, bạn luôn tự tạo cho mình những lời ngụy biện!

8. Kéo giãn khả năng của bạn vượt ra khỏi giới hạn từng ngày một: Đi theo những con đường cũ và quen thuộc chính là cách làm cho bạn trở nên cũ kĩ một cách nhanh chóng. Còn việc kéo bạn ra khỏi những giới hạn làm cho bạn thay đổi và trưởng thành.

9. Đừng đợi chờ sự hoàn hảo; hãy hành động ngay!: Những người tôn thờ chủ nghĩa hoàn hảo chỉ là những kẻ thua cuộc trong trò chơi của cuộc đời. Hãy không ngừng phấn đấu cho sự xuất sắc hơn là đến những thứ không thể đạt được. Quá trông đợi vào sự hoàn hảo sẽ giết chết động lực của bạn.

10. Làm lễ kỷ niệm cho những thất bại của bạn, tại sao không?: Những bài học quý giá nhất trong đời sẽ đến từ những điều mà bạn đã không đạt được. Hãy dành thời gian để tìm hiểu bạn đang thiếu những gì.

11. Đừng quá đề cao Thành công: Chính Thành công có thể nuôi dưỡng cho những Thất bại sau này nếu bạn dùng Thành công như là một lời tha thứ cho việc trở nên tự mãn.

12. Tránh xa những mục tiêu yếu ớt: Mục tiêu là linh hồn của thành tựu. Vì vậy, đừng bao giờ bắt đầu những mục tiêu với “Tôi sẽ cố…”. Hãy luôn bắt đầu chúng với “Tôi sẽ” hoặc “Tôi bắt buộc phải”.

13. Hãy coi việc không hành động như là một thất bại thật sự: Nếu bạn không hành động, hiển nhiên bạn sẽ vấp ngã và thậm chí càng không thể học chút gì từ kinh nghiệm.

14. Nghĩ trước khi nói:. Giữ yên lặng vẫn khôn ngoan hơn là nói lên những điều không phục vụ cho mục đích của bạn.

Bài viết trên được dựa trên cuộc trò chuyện của tác giả với Omar Periu, một trong những diễn giả truyền cảm hứng nổi tiếng nhất thế giới.

http://www.inc.com/geoffrey-james/how-to...-ways.html


Cafe   04/12/2017, 10:28 PM   Employment and Skills   Email   Facebook   Google+   Twitter

Đời tôi nó thế này:

Tôi có 4 quả táo. Ít nhất là tôi đã rất chắc chắn rằng tôi chỉ có 4 quả. Tôi có thể thấy ngay trước mắt 4 quả táo, và chẳng thấy quả táo thứ 5 đâu hết. Dĩ nhiên là có thể tôi có quả táo thứ 5 mà không thấy, nhưng tôi chẳng thấy có lí do gì để tin thế cả.

Vấn đề là, những người khác ai cũng tin rằng tôi có 5 quả táo. Thế là tôi hỏi mọi người bằng chứng có quả táo thứ 5 đâu. Tôi hỏi lí do khiến họ tin rằng tôi có quả thứ 5, hay ít nhất họ đếm ra 5 quả táo như thế nào. Và rồi tôi nhận được những câu trả lời kiểu thế này:

Ý anh là sao? “Đếm táo” là sao? Định nghĩa xem nào.
Anh có học chuyên về nông nghiệp không? Nếu không thì sao anh biết là không có quả thứ 5?
Hầu hết mọi người đều biết anh có 5 quả táo. Chẳng lẽ anh dám nói rằng mọi người đều sai à?
Cái tư duy rằng anh không có quả táo thứ 5 thật là hạn hẹp quá đi.
Có đầy bằng chứng chứng minh anh có quả táo thứ 5 ra đấy. Anh tự tìm đi, tôi không quỡn làm giùm anh.
Khoa học không thể đếm được số quả táo mà anh có, cho nên chắc chắn anh phải có 5 quả.
Anh thử chứng minh anh không có quả táo thứ 5 xem nào!
Các nhà khoa học lúc trước chỉ đếm được 3 quả táo. Giờ họ đã thừa nhận anh có 4 quả. Vậy bảo đảm là có quả táo thứ 5.
Người Trung Hoa cổ đại đã nói rằng anh có 5 quả táo. Còn khoa học hiện đại thì chưa bắt kịp nổi tư tưởng của họ đâu.
Hồi trước họ cười vào mặt Galileo vì ông đã nói anh có 5 quả chuối. Cuối cùng rõ ràng là ông đúng. Vậy nên chắc chắn anh phải có 5 quả táo.
Khoa học hiện thời chưa thể thấy hết tất cả những quả táo của anh được. Ta không nhìn được sóng âm, nhưng nó rõ ràng là tồn tại trước khi ta có thể cân đong đo đếm được. Vậy tại sao lại không thể tồn tại một quả táo thứ 5 vô hình, khi mà ta chưa có đủ phương tiện để nhìn thấy nó chứ?
Cơ học lượng tử đã chứng minh rằng anh có 5 quả táo.
Tôi tin là anh có 5 quả táo. Thế thôi.
Chính quyền đã cố tình che giấu bí mật rằng anh có 5 quả táo đấy anh bạn ạ!
Anh chưa biết nghiên cứu mới nhất rồi. Người ta đã chứng minh anh có 5 quả táo, dù tôi không thể nhớ chính xác là chứng minh trong nghiên cứu nào.
Và rồi vấn đề là đây: Cuối cùng tôi phát hiện ra mình có 4 quả táo và 1 quả cam. Người ta cứ lo chém gió về quả táo thứ 5 nên chẳng thể nào nhận ra rằng tồn tại trên đời này một quả cam như thế.

Lời bình: Thay thế cái quả táo thứ 5 bằng bất kì những điều huyền bí mà bạn được nghe thiên hạ kể (từ việc phải quyết đoán như Steve Jobs mới thành công, đến việc người bỏ học mới làm tỉ phú được) lên bài viết ở trên, bạn sẽ thấy điều kì diệu: hầu hết mọi người đều tin rằng quả cam là quả táo thứ 5. Và chính những người đó sẽ tả quả táo thứ 5 đó như đúng rồi vậy…

http://skeptico.blogs.com/skeptico/2005/...pples.html


Cafe   04/12/2017, 10:24 PM   Employment and Skills   Email   Facebook   Google+   Twitter

Thật khó để thấy được cách nhìn của các bậc vĩ nhân về nhau. Và để nghe được những thứ mà các vĩ nhân học hỏi được từ nhau lại càng khó hơn. Ngày 12/06/2013, Bill Gates đã viết về những bài học lớn mà ông đã học được từ Warren Buffett, nhà đầu tư vĩ đại nhất trong lịch sử chứng khoán thế giới.

Tháng trước, tôi đi Omaha để dự đại hội cổ đông thường niên của Berkshire Hathaway. Những dịp như thế này lúc nào cũng rất vui, không chỉ vì mấy ván bóng bàn hay do chơi trò ném giấy báo với Warren Buffett. Đại hội khá thú vị còn là vì đó là lúc tôi có thể học và hiểu được những cách nhìn nhận vấn đề của Warren.

Và dưới đây là 3 điều tôi đã học từ ông trong suốt những năm qua:

1. Không chỉ là đầu tư.

Thứ đầu tiên mà người ta có thể học từ Warren, dĩ nhiên, chính là cách tư duy về đầu tư. Cũng dễ hiểu, bởi thành tích của Warren đã quá khủng rồi. Thế nhưng, buồn thay, người ta cũng chỉ dừng lại tại đó, và không để ý thấy rằng Warren còn có một bộ khung tư duy về kinh doanh vô cùng hữu ích. Ví dụ, ông thường nói về việc tìm kiếm những “pháo đài” của công ty – tức là những lợi thế cạnh tranh – và phải hiểu rõ liệu những pháo đài đó đang có xu hướng vững chắc hay suy thoái hơn trong tương lai. Ông nói rằng một cổ đông phải hành động như thể anh đang sở hữu toàn bộ công ty, phải biết nhìn vào dòng lợi nhuận tương lai và quyết định giá trị công ty. Và cổ đông cũng phải bỏ qua tiếng gọi của thị trường thay vì theo đuổi, bởi vì chỉ có thế bạn mới có thể tận dụng được những sai lầm của thị trường – chộp lấy những công ty đang bị định giá thấp hơn giá trị thực của nó.

Phải công nhận rằng, khi tôi gặp Warren lần đầu tiên, khung tư duy ông có đã làm tôi vô cùng ngạc nhiên. Tôi gặp ông lần đầu khi mẹ tôi sắp xếp hẹn ông cùng ăn tối. Trên đường đến chỗ hẹn, tôi nghĩ: “Tại sao mình lại phải gặp một gã chuyên đi nhặt cổ phiếu nhỉ?”. Tôi nghĩ Warren thuộc loại chỉ dùng những thứ liên quan đến xem xét thị trường – kiểu như khối lượng giao dịch, hay biểu đồ thay đổi giá – để ra quyết định. Nhưng khi chúng tôi nói chuyện, ông không hề hỏi mấy thứ này. Thay vào đó, ông bắt đầu hỏi những câu hỏi lớn về những nguyên lí kinh doanh của công ty tôi. “Tại sao IBM không thể làm thứ mà Microsoft có thể làm? Tại sao Microsoft lại ăn nên làm ra được như thế?”. Đó là lúc tôi nhận ra rằng ông nghĩ về việc kinh doanh theo cách sâu sắc hơn tôi vẫn tưởng rất nhiều.

2. Hãy tận dụng nền tảng của chính mình.

Rất nhiều người đứng đầu công ty tự mình viết thư cho cổ đông, nhưng không phải ai cũng nổi tiếng về việc đó như Warren. Một phần là do tính cách vui vẻ, hài hước của ông. Một phần là vì người ta tin rằng những thứ ông viết sẽ giúp họ đầu tư tốt hơn (và đúng là như vậy thật). Nhưng không chỉ thế, Warren còn nổi tiếng vì ông luôn muốn nói chuyện thẳng thắn và phê bình thẳng tay những thứ như quyền chọn cổ phiếu hay những công cụ tài chính phái sinh. Ông không sợ phải đứng ở những vị thế bất lợi, ngay từ việc ông ủng hộ tăng thuế người giàu, một việc mà sẽ làm thu nhập của ông bị ảnh hưởng đáng kể. Warren đã tạo cảm hứng cho tôi khiến tôi tự tay viết những tài liệu thường niên cho tổ chức của tôi. Tôi vẫn còn nhiều việc phải làm nếu muốn bắt kịp trình độ của Warren, nhưng ngay lúc này đây, cứ mỗi năm, việc ngồi lại, phân tích và giải thích về những việc chúng tôi đã làm đã chứng tỏ hiệu quả của mình.

3. Giá trị của thời gian.

Dù bạn có nhiều tiền cỡ nào, thì bạn cũng không thể mua thêm thời gian cho mình. Mỗi người đều chỉ có 24 tiếng đồng hồ mỗi ngày. Warren rất có ý thức về vấn đề ấy. Ông không để thời gian của mình bị tổn hao vô ích cho những cuộc họp hành vô bổ. Mặt khác, ông lại rất hào phóng về thời gian đối với những người ông tin tưởng. Warren cho các nhà tư vấn thân cận ở Berkshire số điện thoại, và khi cần, họ chỉ cần gọi là chính ông sẽ bắt máy.

Dù Warren đã có những cuộc nói chuyện với mấy mươi lớp đại học mỗi năm, nhưng không mấy người hỏi xin lời khuyên từ ông thường xuyên. Tôi cảm thấy rất may mắn về điều này: Cuộc nói chuyện với ông là vô giá đối với tôi, và chúng tôi không chỉ nói về Microsoft. Khi Melinda và tôi thành lập Bill & Melinda Foundation, tôi đã hỏi xin lời khuyên từ Warren. Chúng tôi đã bàn rất nhiều về ý tưởng rằng hoạt động từ thiện rồi sẽ có ảnh hưởng lớn như công nghệ phần mềm đã làm. Cũng lúc đó, tôi đã phát hiện ra rằng Warren cũng có cách nhìn khá tuyệt vời về thế giới. Quan điểm của ông về đấu tranh chống đói nghèo và bệnh tật cũng có giá trị như những lời khuyên xây dựng doanh nghiệp vậy.

Ông thật sự là một con người khác biệt.

http://www.linkedin.com/today/post/artic...b-bg-title


Cafe   04/12/2017, 10:16 PM   Employment and Skills   Email   Facebook   Google+   Twitter

Bạn biết gì không? Trong một xã hội mà ở đó ai cũng đi nhậu thì việc bạn không biết uống bia sẽ được lưu truyền khắp chốn. Người ta sẽ chê bạn. Có người sẽ bắt bạn tập uống. Nhưng có lẽ, chẳng đáng ép mình…

Một số người say tiền. Số khác thì không.

Một số người thích giúp đỡ người khác. Số khác thì ngược lại.

Một số người muốn có danh vọng, quyền lực và uy tín. Số khác muốn được ẩn danh và không thích trách nhiệm.

Và bạn sẽ thấy càng thú vị hơn khi nhận ra rằng có nhiều người lại chọn nhiều con đường khác nhau cho cùng một cuộc sống. Nổi tiếng trên mạng, nhưng lại thích vô danh trong cộng đồng thực. Thời gian xả láng, nhưng tiền thì khá là keo. Làm việc thì là người hướng nội, nhưng khi thư giãn thì lại rất hướng ngoại.

Bạn phải biết rõ lựa chọn của chính mình, bởi vì dù bạn có làm gì đi nữa, thì cũng sẽ có người nói rằng bạn đang làm chuyện tào lao.

Nếu bạn chê tiền, nhiều người bảo bạn ngu.

Nếu bạn không quyên góp từ thiện, nhiều người sỉ bạn tham.

Nếu bạn không làm theo đám đông, người ta kêu rằng bạn xa rời quần chúng.

Có một vài nghề sẽ không bị ai nói gì:

Nhà văn tiêu biểu cho sự cô độc. Một mình trong ngôi nhà tranh, viết những cuốn sách để đời với hàng triệu độc giả.

Nhà báo tiêu biểu là người thích đám đông. Nói chuyện với nhiều người, kể lại những câu chuyện của không biết bao nhiêu cá tính.

Thủ thư thì thụ động. Luật sư thì chủ động. Nghệ sĩ thì phá cách. Chả ai nói gì cả.

Nhưng lại có một vài nghề phải nhận lấy nhiều lời ra tiếng vào của cả thế giới, nếu:

Làm doanh nhân mà đi chê tiền.

Làm nhạc sĩ mà đi viết nhạc không phục vụ đám đông.

Làm người hoạt động vì môi trường mà lại đầy tham vọng.

Làm nghệ sĩ mà lại đi theo quy củ.

Và đặc biệt là làm nhà thơ mà dám giàu.

Nhưng nếu bạn đã chuẩn bị tinh thần cho những lời phê bình này, và giữ vững lập trường của mình, thì bạn sẽ dễ dàng mặc kệ mọi thứ, mỉm cười và làm điều bạn muốn.

Và để rồi khi bạn thấy người ta phê bình bạn, thì bạn biết rằng bạn đang đi đúng con đường mình muốn.

Lời bình: Dù sẽ nhận được nhiều lời ra tiếng vào, nhưng là chính mình và đi theo con đường mình lựa chọn vẫn là cách dễ dàng nhất để trở thành một con người sống vui, khỏe và có ích trong đời bạn. Và cũng rất may mắn cho tất cả chúng ta, thời đại ngày nay đã dần chấp nhận (và thậm chí đôi lúc tôn thờ quá mức) sự khác biệt. Hãy cứ làm điều ta thích và ta tin là đúng, đến lúc sắt sẽ thành kim.

Hoặc giả như không thành kim thì bạn cũng chả mất gì. Ít nhất bạn cũng đã được vui vẻ suốt một thời gian dài rồi còn gì!

http://sivers.org/wrong